cobay.gif LogoSTDM.gif images/cobay.gif

Welcome to Living in America Radio talk Show. Thân Chào Quí Vị Đến Với Trang Nhà Đài Phát Thanh Sống Trên Đất Mỹ    
Home
Chương Trình Phát Thanh
Tham Khảo
Mỗi Ngày Một Vấn Đề
Binh Luận Tham Luận
Giờ KBC
Chuyện Muôn Đời Không Quên
Nhạc Que Hương-Hung Ca-Tinh Ca
C.T Phát Thanh Tôn Giáo
Photos
Bảo Hiểm Luật Pháp
Nhẳn Tin
Phỏng Vấn Đặc Biệt
Hải Quân Việt Nam
Quảng Cáo Sản Phẩm
Hình Đẹp Cho Deskop

VietUnicodeFAQ Download Macromedia Flash Player








Mỗi Ngay Một Vấn Đề

Audio Nghe Tại Chương Trình Phát Thanh

    MỘT CHỖ NGỒI



    Huy Phương

    Cuối tháng sau, tôi được mời đi dự tiệc cưới của con gái một người bạn cũ, nhưng tuần nay, bạn tôi đa điện thoại hỏi tôi có nhận lời đi hay không và đây mới là câu hỏi quan trọng: “Ông muốn ngồi với ai, có kỵ thằng nào không, để tôi con sắp chỗ?”

    Thật tình tôi rất thông cảm với bạn tôi về chuyện này. Tổ chức một đám cưới cho con thì chuyện bàn bạc với thông gia, mua lễ vật, tổ chức giờ giấc, mời bà con đi họ, in thiệp cưới, thuê chụp ảnh quây phim... đều là những việc nhỏ, chỉ duy có việc sắp chỗ ngồi trong tiệc cưới mới là... đau đầu, va chính tôi cũng có nhiều kinh nghiệm về vụ nay sau khi dựng vợ ga chồng cho con cả chục năm về trước. Bây giờ chỉ con đi đóng hụi... chết, chứ chẳng phải lo lắng gì nữa việc tổ chức cưới hỏi cho con cái.

    Trong số quan khách, bà con, bạn bè đủ loại qua rất nhiều thời gian giao hảo, có thằng bạn nối khố quen nhau cả nửa thế kỷ trước, có người mới biết trong một cuộc hội họp gần đây, mình đâu có biết trong các nhân vật nay, ông nào ghét ông nào, bà nào không chịu ngồi chung với “con mẹ” nào.

    Không những ghét, mà có người con thề “không đội trời chung” với người khác nữa, người chủ nhà đâu có biết nguyen do, lai lịch những chuyện đấm đá, thu hận thương ghét giữa những “ốc đảo” nay để thu xếp cho trọn vẹn, nên cố gắng hỏi thật tinh người khách mời, để thà “mất lòng trước được lòng sau” là chu đáo nhất. Không phải có người chỉ kỵ ngồi chung bàn thôi mà còn kỵ cả chung tiệc nữa: “Ông mời nó, thi chừa tôi ra, ông nhá! Thấy cái bản mặt nó là tôi chịu không nổi rồi!”

    Tôi xin kể một câu chuyện mà hình như đa kể với bạn rồi để minh chứng cho chuyện này. Trong một buổi ăn nhậu tất niên của một hội đoàn tại địa phương nay, địa phương có tới những hai ba đại diện “cộng đồng”, lẽ cố nhiên mỗi cộng đồng phải có một ông hay bà chủ tịch. Ông Chủ Tịch Cộng Đồng B, khi bước vào cửa, đến bàn tiếp tân, câu hỏi đầu tiên ông là:-“Có ông X., chủ tịch cộng đồng A. trong này không?”

    Cô tiếp tân, sau khi rê ngòi bút trên danh sách quan khách, bèn lễ phép trả lời:- Thưa Ông có, ông X. ngồi chung bàn với ông, số 13.” Thế là ông Chủ tịch Cộng Đồng đến sau hầm hầm quay gót trở ra cửa, vừa đi vừa nói chủ ư cho người khác nghe: “Xin lỗi, có thằng chả là không có tôi”.

    Tôi nghĩ nếu ông la người đến trước thi “thằng chả kia” cũng phản ứng như thế thôi, không hơn không kém. Nhưng trường hợp người tổ chức hôm ấy bắt buộc phải mời cả hai ông Chủ tịch là đúng lễ, không lẽ mời ông nay bỏ ông kia, rồi ra sinh hoạt như thế nào và ăn nói sao đây?

    Nhiều ông chủ báo đa viết những bài tràng giang đại hải để chửi ba chủ đai suốt mấy tháng, dung những danh từ rất thậm tệ, ba cũng đáp lại gọi ông bằng những câu nói ra cũng ngượng miệng.

    Tôi làm đám cưới cho con, lại đi đôi với cả hai ông bà này khá thân, tôi biết xử trí làm sao đây, xin nhờ chư liệt vị cao kiến chỉ dẫn giùm.

    Quý vị cũng nhớ thêm có khi tôi mời ông, ông không mấy hứng thú, nhưng không mời thi lại bị xỉ vả thậm tệ, như coi thường hay khinh ông ấy không xứng đáng để “quang lâm” dự tiệc cưới của cháu.

    Người ta thường nói đàn ông rộng lượng, dễ tha thứ cái gì cũng bỏ qua, còn lòng dạ đàn bà thi hẹp hoi, cho nên người mời khách dự tiệc lại con phải coi có thể xếp bà này vào ngồi chung với bà kia không? Tục ngữ Tây Phương đa nói: “đàn ông nhin vẻ đẹp của cô dâu, con đàn bà nhìn áo quần cô dâu”.

    Ra đường cánh đàn ông chúng ta đừng có nghĩ mình là người đã nhìn chầm chập vào cô kia, mà chính các bà mới la người quan sát kỹ, vậy thì trong tiệc cưới quý bà nhìn cái gì của bà bên kia nào? Phấn son, dấu vết của thẩm mỹ viện hay là thời trang: Saint John, Chanel hay Wal Mart, Ross?

    Các bạn đa bao giờ mời khách Mỹ đi dự đám cưới của gia đình mình chưa. Sao người ta ăn mặc xoàng xỉnh đến thế, giá trong bàn có một cô vậy thi nó giảm hẳn giá trị của các mệnh phụ trong cái bàn này.

    Tôi cũng xin khuyên ông bạn bố cô dâu của tôi, anh có xếp ban thi xếp cánh đồng nghiệp vào với nhau, cánh di dân sau theo sau, trước đi với trước ngồi với nhau, dù có không ưa nhau thì cũng chẳng sao, chứ anh đừng có chỉ nghĩ đến bạn nào cũng là bạn, mà dại dột xếp anh bạn cũ cắt chỉ trong shop may, ngồi cạnh một ông bác sĩ đương thời đang hái ra tiền nhé. Thật ra cũng không có gì lôi thôi đâu, nhưng họ có chuyện gì để nói với nhau, vả lại cả hai người đều ăn chẳng thấy ngon hôm ấy, không phải vì họ sợ món tôm hùm vốn nhiều cholesterol, mà hẳn là có nhiều điều bất như ý khác.

    Hôm nay tôi đọc đi đọc lại chuyện của ông Bá Dương, nen chắc cũng ảnh hưởng cái cay đắng của nhà văn này khi viết về dân tộc của ông (*). Tuy vậy, thật tình, tôi muôn vàn thông cảm cái câu hỏi hồn nhiên của bạn tôi, vì bạn tôi cũng thấy cái khó khăn khi phải xếp bàn, nó mất thời gian và mệt óc nhất trong các công việc sửa soạn ngày đám cưới cho con, xoá đi, sửa lại cả chục lần mà vẫn chưa ổn. Có người hứa đến rồi lại không đi, có người đa bảo bận, cuối cùng nể tình mà tới.

    Rồi mưa gió, kẹt xe, hai nhà thông gia chạy ra chạy vào, nghĩ đến chuyện dồn bàn thìs bất nhà quá, mà không thì cũng tội nghiệp cho đôi trẻ.

    Nhưng rồi mọi việc cũng xong, cái đau đầu nhất đa qua. Anh chị con đứa nào nữa không, vài ba năm nhức đầu một lần cũng không sao.

    Thông cảm với nỗi lòng của bạn, tôi đanh trả lời: “Ngồi đâu cũng được, tôi không chấp”.

    Gặp người hàng xóm không ưa, không lẽ bán nhà mà dọn đi chỗ khác, nhà cửa lúc này rất khó bán, kén người mua. Ngoài nghĩa địa thì khi mua huyệt xong mới biết minh sẽ nằm cạnh ai và ai là người sẽ được chôn cạnh minh, chọn đất hay cải táng đều là những việc quá phức tạp.

    Một chỗ ngồi trong tiệc cưới kéo dai cho lắm cũng chỉ mất ba tiếng đồng hồ. Vả lại ở đất tha phương nay, chỉ có chỗ đám ma, đám cưới, bạn be, họ hang, cố tri, mới dễ có cơ hội gặp nhau. Bỗng dưng, gặp lại một thằng bạn cũ, năm mươi năm rồi biệt tích giang hồ, “tha hương ngộ cố tri”, kêu lên một tiếng “mày tao”, không sướng sao?

    Huy Phương

    Nước Mỹ & VN : Tháng 4 Đen



    Công Luận

    Tháng 4 đen , cả nước Mỹ chấn động mạnh hơn cả động đất ở California , mạnh hơn cả bao Katrina , bao Rita .

    Một sinh vièn Mỹ gốc Nam Hàn Cho Seung-Hui 23 tuổi ở trường Virginia Tech , nổ súng hạ sát 32 sinh viên và tự sát . Sự việc xảy ra ngày 16 tháng 4 , 2007 , cả nước Mỹ và thế giới bàng hoàng và vô cùng tiếc thương 32 nạn nhân . Cả nước Mỹ cùng cầu nguyện .

    Nhin thảm cảnh chết chóc trèn sân trường đại học Virginia Tech mà nhớ lại trường tiểu học Cai Lậy ở Việt Nam trước 1975 .

    Trường tiểu học Cai Lậy đa bị Việt Cộng pháo kích vào tàn sát gần hết cả mấy trăm học sinh bé thơ tiểu học ! Thế giới không được biết , người Mỹ không được biết và ngay cả Việt Nam rất nhiều người cũng không được biết . Việt cộng man rợ gấp ngan lần gấp triệu lần tên sát nhân Cho Seung-Hui mới chỉ giết có 32 người va tất cả các nạn nhân la sinh vien đại học cũng như họ đa trưởng thanh .

    Ai đã lên án những hành vi giết trẻ thơ của Việt cộng ? Việt Nam Cộng Hòa đã làam . Nhưng Việt cộng tuyên truyền qúa giỏi và bưng bít quá hay , đến nỗi các nạn nhân bị Việt cộng giết lại có tội được gọi là “ ngụy “ còn VC là kẻ giết người hàng loạt thì được gọi là các nhà cách mạng .

    Tháng 4 lại về , vết đau của thời gian ? không phải !

    Tháng 4 về nỗi nhục nước mất nhà tan .

    Còn đất nước thì còn tất cả , mất nước là mất tất cả .


    Việt Nam Cộng Hòa bị khai tử tháng 4/1975 đồng nghĩa với máu của 20 triệu dân miền Nam Việt Nam phải hòa tan với nước mắt , để hôm nay tuổi trẻ phải lưu vong tren khắp hơn 200 quốc gia trên thế giới .

    Tháng 4 đen ! Việt cộng đã tự do bắn giết hàng triệu người , không dừng lại ở tháng 4 , tháng nào năm nào Việt cộng cũng giết người dân Miền Nam như là thú vui tieu khiển và cướp của đối với VC là nghề nghiệp .

    32 nạn nhân sinh viên Mỹ và gia đình được long trọng truy điệu cả quốc gia và thế giới chia sẻ . Thấy thương tâm lắm và đau buồn chua xót cho các trẻ em tiểu học trường Cai Lậy chẳng có được một lời tiễn đưa , chẳng có một truy điệu nào chia sẻ với các em và gia đình . Điều quan trọng thủ phạm vẫn ngang nhien tự tại va tiếp tục giết người cướp của tinh vi hơn , xảo quyệt hơn . Gần 4 triệu người Việt Nam đa thảm tử dưới tay Việt cộng suốt từ đầu thập nien 30 va con đang tiếp diễn .

    Có người bảo rằng người Việt Tị Nạn Cộng Sản phải bỏ hận thù đi , phải quên hết quá khứ đau buồn đi , cung tiếp tay xây dựng đất nước . Hoàn toàn đúng lý .

    Người ta có tha tội hay ân xá cho kẻ gây tội thì phải dưới hạnh kiểm tốt , phục thiện tốt và nhất là thấy được kẻ đó sẽ la người tốt cho xa hội cho con người . Chứ không ai dám tha tội cho kẻ đã giết người hang loạt và đang tiếp tục giết người cướp của như Việt cộng . Những vụ án đã và đang xảy ra hàng loạt như Linh Mục Nguyễn Văn Lý , Le Thị Công Nhân v.v . Thu cũ chưa quên thu mới đa gieo tới .

    Làm sao tiếp tay xây dựng đất nước mà đảng Việt cộng thi vơ vét của công, cướp của dân ?? Chỉ một cách duy nhất ,dù l&ahrave; đổ máu cũng phải lật đổ cho bằng được bạo quyền thì mới giải quyết được tất cả mọi vấn đề xây dựng đất nước dân tộc Việt Nam .

    Tháng 4 đen USA , thương xót cho 32 sinh viên bị thảm sát tại đại học Virginia Tech, một tang lớn cho cả quốc gia Hoa Kỳ .

    Và tháng 4 đen VN lần thứ 32 lưu vong lại về , chúng tôi la tuổi trẻ lưu vong một lần nữa xác định rằng . Chúng tôi tha lưu vong muôn đời chứ không bao giờ hoa hợp hoa giải với Việt cộng là những kẻ giết người cướp của bán đất hại dân . Không chơi với Việt cộng chúng ta con danh dự va con tất cả , chơi với Việt cộng chúng ta sẽ mất tất cả kể cả sanh mạng .Qúa khứ lịch sử con nguyen đó , Cha Mẹ chúng ta đa viết những bai học lịch sử đó bằng máu thi không lư gi chúng ta không học được .

    Tháng 4 đen là đại tang của cả Dân Tộc Việt Nam Muôn Đời .


    Công Luận Tháng Tư 2007

    ************************************

    Tại sao phải chống cộng ?



    Tại sao chúng ta phải đấu tranh chống lại Việt cộng trong khi nước Việt Nam hiện giờ rất cởi mở ? Một câu hỏi mà giới trẻ và một số người thường thắc mắc .

    Trước khi đi sâu vào vấn đề thì chúng ta cũng nên đặt thêm những câu hỏi như:

    Tại sao chúng ta đang ở một xứ tự do, đời sống bận rộn nhưng vẫn danh thời gian để đấu tranh chống cộng ? Chống cộng có lợi ích gì cho chúng ta ?

    Tại sao những người dân sống tại Việt Nam phải chống cộng để bị tù đày ? Xin thưa: công cuộc chống cộng là bổn phận của người dân Quốc Gia đang tị nạn cộng sản ở các nước tự do và của tất cả những người dân đang sống dưới sự thống trị độc tai của cộng sản Việt Nam .

    Vì sao chúng ta phải ly hương ? Vì sao của cải chúng ta làm ra thành của đảng ? Vì sao chúng ta phải hy sinh tất cả để đánh đổi tự do ?

    Nhắc đến chế độ cộng sản là chúng ta hình dung ra một chế độ độc đảng, độc tài và tàn ác. Sự độc tai và ác độc không thể tồn tại lâu dài như chúng ta cũng từng thấy Liên Xô, Ba Lan và các nước cộng sản khác đa bị sụp đổ, vì không một người dân nào chấp nhận và khuất phục một chế độ mà người dân không có được tiếng nói, vô tôn giáo và mất cả nhân quyền .

    Trong ba mươi mấy năm qua, ai ai cũng thấy bộ mặt thật của Việt cộng .

    Thời gian đầu, chúng lừa gạt quân nhân, công chức của Quốc Gia ra học tập 10 ngay rồi sẽ được trở về nha đoan tụ với gia đình . Có ai được trở về nhà sau một tháng du chỉ la những vien chức không lien hệ đến chính trị như là Giáo viên ? Những gia đình thương gia bị Việt cộng cướp nha, cướp của và đày đi kinh tế mới, thay vì thẳng tay giết hại, chúng đay đi một nơi rừng sâu nước độc để người dân chết lần mòn .

    Dẹp bớt những cái gai trong mắt xong, tụi Việt cộng bắt đầu những cuộc đổi tiền, để gom góp tai sản của người dân . Bắt dân ăn khoai, sắn để đem gạo xuất khẩu , đay đọa nhân dân miền Nam, trong lúc đó thi cán bộ miền Bắc tran ngập vào miền Nam tha hồ vơ vét của cải dân chúng . Đây l^agrave; một chính sách vô nhân đạo, cướp giật và giết người không gớm tay của tụi Việt cộng . Không những chỉ đao thải nhân dân miền Nam, chúng còn bóp chết tất cả tuổi trẻ miền Nam Việt Nam, bằng cách đánh rớt, không cho đậu vào trường cấp III (lớp 10 trở lên) để đay các thanh niên đi thanh niên xung phong hay đi bộ đội trong thời gian Việt cộng xâm lăng Campuchia .

    Thật buồn cười cho sự lừa gạt ấu trĩ của Việt cộng, chúng dùng những từ hoa mỹ để che dấu việc làm xấu xa của chúng và làm ngược lại với ư nghĩa của từ chúng đặt ra.

    Chúng ta là một công dân dưới chế độ Cộng Hòa, được cắp sách đến trường, được giáo dục đạo đức và quyền công dân, không ai ngu muội như dân thất học dưới chế độ cộng sản ở miền Bắc tôn sùng kẻ giết hại gia đình ruột thịt của họ, nèn mọi người đều thấy ro sự thật của Việt cộng .

    Vì vậy chúng ta đa nuốt nước mắt, tha chết ngoai biển cả và tha hương con hơn chết lần mon dưới chế độ cộng gian . Chúng ta là những người may mắn được sống sót và thoát khỏi bàn tay tanh máu của Việt cộng, con những người chết oan ức ngoai biển khơi và những người không may mắn bị bắt lại tu đay thì thế nào ? Chúng ta có thể sống an vui trong sự thống khổ đó hay sao ?

    Nếu nói Việt Nam bây giờ được cởi mở , thi tại sao các thanh niên trong nước vẫn con muốn đi ra nước ngoai bằng mọi cách? Tụi Việt cộng lợi dụng lòng khao khát thoát khỏi ách cộng sản của những người dân con lại, nên chúng dùng đủ mọi cách bán người ra nước ngoai để vơ vét tiền vào túi riêng của chúng, mặc cho nhân dân lầm than, ai oán. Mở cửa cho dân ngoại quốc vao Việt Nam hành hạ dân Việt Nam để chúng hốt dollars, đó có phải là chính sách của đảng cộng sản hay là của Hồ Chí Minh và lũ tham tàn theo đuôi chó Hồ ? Tất cả những việc lam của Việt cộng đều trái ngược lại với lời nói và trái ngược với thuyết cộng sản.

    Chúng ta có thể vui chơi thoải mái, du lịch ở Việt Nam và dày vò trên thân xác của con em chúng ta ? Tuổi thơ của con em tôi đâu ? Tuổi thơ của chúng tôi là những cánh phượng ép vào trang vở học trò, những dòng lưu bút thân thương, những ước mơ xây dựng đất nước . Tuổi thơ của các em dưới chế độ cộng sản la bán thân xác, hoặc lang thang ngoài đầu đường xó chợ để nuôi tấm thân và gia đình .

    Công nhân viên nhà nước lanh lương không đủ nuôi thân, lấy gì nuôi gia đình, nên còn gì là liêm sĩ và liêm chính. Họ cũng bắt chước cán bộ cao cấp và theo chính sách của đảng ăn hối lộ, cướp bóc của dân lành .

    Các tôn giáo vẫn liên tục bị đàn áp, những tiếng nói đoi nhân quyền đều bị cộng sản bỏ tu, như vậy Việt cộng cởi mở hay chỉ bày trò để lừa gạt ? Nhìn vào sự việc của Việt cộng làm, thì chúng ta thấy rõ âm mưu của chúng . Việt cộng không thương xót gì nhân dân Việt Nam, chúng chỉ tham dollars của Việt kiều, nên bày trò kêu gọi, mở cửa để hốt đầy túi tham . Một chế độ độc tai, có đầy đủ tiền tài và sức mạnh, liệu chúng có từ bỏ để sự tự do tiêu diệt chúng hay không ?

    Tại sao những người trẻ tuổi lớn lèn trong chế độ Việt cộng như Luật sư Lê Chí Quang, Luật sư Lê Thị Công Nhân, Luật sư Nguyễn Văn Đài v..v.. lại đứng l&ecirs;n đoi nhân quyền cho nhân dân Việt Nam, trong khi họ có thể an vui với địa vị của họ đang có ? Tại sao Linh mục Nguyễn văn Lý đang yên ổn tu hành lại đấu tranh để phải bị tù đay ? Và rất nhiều người dân đứng len đoi tự do đa bị Việt cộng giết hại hay đay đi tù . Họ đấu tranh cho ai, không phải họ đấu tranh cho cá nhân họ mà họ đấu tranh cho toàn dân Việt Nam . Tất cả chúng ta đều thấy quyền lực và tiền tai của Việt cộng càng ngày càng lớn mạnh trên xương máu của nhân dân, dân chúng lầm than, xa hội đồi trụy, tương lai con em chúng ta không có . Vậy chúng ta có nên đấu tranh cho chống cộng, đoi tự do cho Việt Nam hay không ?

    Nếu nhắc đến đấu tranh chống cộng của người dân trong nước, chúng ta cũng cần phải nhắc đến những công cuộc đấu tranh chống cộng của người dân Việt Nam tại hải ngoại .

    Không những có các cá nhân như anh hùng Lý Tống, Vo Đại Tôn, Hoàng Cơ Minh v.v… mà có cả cộng đồng người Việt đứng len chống lại Việt cộng dưới mọi hình thức: bài trừ văn hóa Việt cộng, xuống đường biểu tinh chống chính sách va cán bộ của đảng cộng sản v..v...

    Tất cả những người ở xứ tự do có một đời sống an lành, sung túc, tuy chúng ta đều bận rộn với công việc nhưng ai cũng góp một ban tay để chống cộng sản .

    Tại sao chúng ta phải mất thời gian và tâm huyết như vậy ? Chúng ta không cần đấu tranh vì chúng ta đa và đang có tự do, nhưng chúng ta quyết tâm góp sức đánh tan chế độ độc tai Việt cộng để người dân Việt Nam sớm được an vui, tự do như chúng ta đang có. Chúng ta đấu tranh chống cộng không phải chỉ riêng cho thế hệ chúng ta, ma cho tất cả các thế hệ sau này, cho cả nước Việt Nam chúng ta .

    Nhìn lại ba mươi hai năm qua, Việt cộng chỉ có đem Việt Nam dim xuống bể sâu, đem người dân lành vô tội đọa đay trong khổ ải . Chúng ta không góp một bàn tay bây giờ để chúng ta xây dựng lại Việt Nam tự do hoà binh, thi đến bao giờ ? Hay chúng ta làm lơ, để cho tụi Việt cộng bày trò mua chuộc và dùng văn hóa, văn nghệ tuyên truyền chính trị , làm cho bao người quen đi sự thống khổ của nhân dân Việt Nam ? Chúng ta là người tị nạn cộng sản và sự lưu vong không bao giờ xóa tan được trong tim của người Quốc Gia .

    Chúng ta không thể bắt tay với cộng sản và không thể vô tâm, vô tri như Luật Sư Trịnh Hội và nhiều nhân vật cả đời sống dưới chế độ Cộng Hoà như Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy v.v.. , quay lại bắt tay với cộng sản để lấy quyền lợi danh tiếng, mang lại lợi nhuận cho Việt cộng và giết chết người dân Việt Nam.

    Là một người dân Việt Nam, du được sinh ra ở nước ngoai, trong người chúng ta cũng chảy dòng máu Việt Nam . Các quân nhân Mỹ gốc Việt góp sức đấu tranh cho các quốc gia khác đa tự hao đứng dưới lá cờ Việt Nam.

    Thì tại sao chúng ta không tự hào là người Việt Nam và hãnh diện đóng góp vào công cuộc chống Việt cộng ? Muốn có một Việt Nam tự do, chúng ta hãy cùng nắm tay, lên tiếng nói ủng hộ các anh hùng quên minh đấu tranh, dẹp bớt vui thú cá nhân, và vận dụng tri thức của mình để nhìn rõ bộ mặt thật của tụi Việt cộng gian ác .

    Tại sao lại hạ mình bắt tay với Việt cộng vui chơi trên xương máu dân mình, đánh mất nhân phẩm con người, cho đời phỉ nhổ ?

    Đấu tranh chống cộng là quyền lợi và trách nhiệm của mỗi người dân Việt Nam có ý thức.

    Dáng Thơ - Tháng tư, 2007

    ***********************************************

      Việt Nam, Những Hiện Tượng Lạ ?



      Công Luận

      Đảng Cộng Sản Việt Nam (DCSVN) đa và đang đóng vai xuất sắc la con chiên ngoan đạo Công Giáo , nói như vậy chắc rằng nhiều người cho rằng người viết xúc phạm tôn giáo .

      Thưa không , ở đây muốn nói đến DCSVN tự họ đóng vai con chiên ngoan đạo thôi , chứ Công Giáo không có nhận DCSVN lam con chien .

      Trở lại năm 2004-2005, khỏang tháng 8-9 , lúc đó Việt Nam bị DCSVN tấn công tan sát đẫm máu vào các tôn giáo như Phật Giáo , Tin Lanh va nặng nhất la Phật Giáo Hoa Hảo .

      Phật Giáo Hoà Hảo có nhiều Tu sĩ va Phật tử bị công an cộng sản đánh đập tàn nhẫn , rất nhiều người bị bức tử va tự sát để phản đối chính quyền Cộng Sản . Cả thế giới xúc động bởi những tiếng kêu thảm khốc từ Tin Lành và Phật Giáo Hoa Hảo kéo dai qua năm 2006 .

      Cùng lúc đó , DCSVN cho phép Công Giáo tổ chức tại Ha Nội đại lễ thụ phong nhiều Linh mục, va cho phép cả những chức sắc lớn từ Vatican đến Ha Nội tham dự buổi đại lễ nay . Đó la hiện tượng lạ ! Va bây giờ DCSVN cử đặc sứ bang giao với Vatican công khai va binh thường như chính phủ các quốc gia có nhân quyền va dân chủ .

      Nhìn kỹ lúc đó DCSVN đang bị quốc hội Hoa Kỳ và liên quốc hội Âu Châu len án gắt gao , ViệtNam nằm trong danh sách các nước đan áp tôn giáo . DCSVN cố hết sức đóng vai con chien ngoan đạo để tìm hậu thuẫn mở đường vao W.T.O la hoai bao to lớn ma DCSVN dứt khóat phải được gia nhập .

      Dù biết rằng đạo Công Giáo từ bao nhieu năm qua đã là kẻ thù không đội trời chung , tuy nhien DCSVN đa nhịn nhục để được trở nên thành viên của W.T.O .

      Đó la quyền lợi dollar lâu dai va bua hộ mạng sống con cho DCSVN . Đó không phải la hiện tượng , chính la kế họach của cộng sản . DCSVN đa vao được W.T.O va được hưởng rất nhiều quy chế thương mai với Hoa Kỳ va thế giới .

      Cuối năm 2005 , công nhân VN qúa bất mãn với giới chủ nhân , chính phủ Cộng Sản VN lam ngơ , chính xác hơn chính phủ CS cung với chủ nhân ngọai quốc bóc lột , cha đạp danh dự , đánh đập hành hạ thân thể công nhân .

      Nhiều công nhân bị ức hiếp không con chịu nổi nen đa bung len , nối tiếp theo nhau cung hưởng ứng đồng lọat đinh công , ngay lúc đó ,các hang xưởng ngọai quốc hay hợp doanh với việt cộng đa thua lỗ vì ảnh hưởng của công nhân đình công . Công nhân đa tạo ra sức ép khổng lồ đến các giới chủ nhân ngọai quốc , giới chủ nhân nay bị thua lỗ nen dung ngọai giao ép đảng CSVN .

      Bằng chứng bộ ngọai giao Đài Loan , Nam Hàn , Nhật đã lên tiếng va dung ngọai giao bắt buộc chính quyền cộng sản VN bằng mọi cách phải chấm dứt đinh công . Có những hiện tượng xảy ra trong lúc này :

      Các nhà đấu tranh cho dân chủ im lặng , gần như không cộng tác với cao trào công nhân đang nổi dậy . Các tổ chức chính trị trong và ngo&agrabe;i nước cũng bình chân như vại đối với cao trào công nhân đình công , mai đến khi cao trao công nhân gần như tan hang thi mới có vai tổ chức lên tiếng (?) . Có vai cá nhân trong nước đứng ngoai cuộc với cao trào lúc đang đấu tranh chống đối thẳng trung ương đảng Cộng Sản .

      Nhưng sau đó vài cá nhân ngoài cuộc nay đa tự thanh lập công đoan công nhân một cách tiếm danh , ít nhất đã tạo ra sự nghi ngờ lớn với tư cách đại diện công nhân , và nghi ngờ nay đa lan rộng ra hải ngọai , cho nên sự tiếp tay của hải ngọai với ban đại diện công đoan rất nhỏ .

      Các công nhân chủ lực của cao trào đình công gần như tê liệt , và lực lượng công nhân không còn được sự tập lực đấu tranh công khai .

      Chúng ta hiểu rất ro đảng CS chỉ sợ lực lượng chủ lực nay bùng lên đấu tranh công khai , như họ đa ép được giới chủ nhân cũng như chính quyền CS đa phải tăng lương va công nhận một số yêu cầu của công nhân . Bây giờ công nhân bị ép vao thế im lặng, không được đinh công nữa , và chỉ trông cậy vao ban đại diện vài ba người thi coi như Cộng Sản đa vô hiệu hóa lực lượng công nhân .

      Lư do nào làm tan vỡ cao trào của công nhân ? Ai đa tạo ra những chieu thức giả dân chủ đa làm công nhân trông chờ ?

      Đánh tan hang lực lượng công nhân lúc đó , đa giải vây cho đảng Cộng Sản tránh được sự mất long của các chủ nhân ngọai quốc va áp lực ngọai giao va nguy hiểm nhất cho sự sống con của DCSVN

      Cộng đảng tránh thóat được lực lượng công nhân kéo theo quần chúng nổi dậy . Sau khi thóat hiểm trong đường tơ kẽ tóc . Tiếp theo la sự củng cố quyền lực và thanh tóan mỏng để ham hại thủ tieu các thanh phần chủ lực của lực lượng công nhân.

      Với nhận xét thô thiển của người viết , công nhân ViệtNam khó có thể tập lực được trong thời gian dài .

      Dân Tộc ViệtNam đa mất một cơ hội nghin vang trong đấu tranh chống cộng lật đổ bạo quyền CS . Vì thế tập lực toan dân không dễ thực hiện mà có thể phải mất vai chục năm hoặc nhiều hơn .

      Hiện nay , trong nước có phong trào chửi chính sách nha nước , gọi la phe binh chính sách của chính phủ mà chính phủ đó la cộng sản chỉ biết cướp của giết người , bán nước bán dân , phê bình trong ôn hoà , phê bình được gọi la đấu tranh va đẹp hơn gọi la đấu tranh bất bạo động .

      Lại có những cá nhân tự nhận là Nhà Dân Chủ , kư ten trong các nghị quyết đấu tranh dân chủ la cựu sĩ quan .

      Cựu sĩ quan cộng sản la thanh phần nợ máu dân tộc VN , không thể kư ten như thế la khơi them vết đau của dân tộc , vậy lam sao hoa hợp ? Lam thế nao để đoan kết với các thủ phạm từng giết người hang lọat cướp của , mà chưa bao giờ biết mở một lời tạ lỗi ?

      Lương thiện tối thiểu cũng t&igrabve;m không thấy thi đoan kết lam sao ? Khó quá ! Cố quen đi quá khứ từng la nạn nhân CS để ráng ma tin những người nay nhưng không quen được . Vì họ vẫn hãnh diện là những sĩ quan trong cái quân đội nhân dân giết người cướp của trước kia hay hiện tại .

      Trong nước mọc ra nhiều nhà dân chủ , và đảng phái . Đây là hiện tượng quái đản nhất dưới chế độ Cộng Sản cai trị . Ngoài nay đi về thăm thân nhân là có Công an đến nha hỏi thăm và cho người theo doi , ngược lại Đảng phái đối lập ra đời tự do , mới đây vụ đảng Thăng Tiến lập ra thật nhanh rồi tuyên bố giải tán va người sáng lập tuyen bố không đấu tranh cho dân chủ nữa ?

      Những chuyện nay đang gây hoang mang rất nhiều trong nước và hải ngọai . Đấu tranh chống Cộng Sản để đưa đất nuớc đến tự do dân chủ chứ đâu phải đi buôn chợ trời , nay lam mai nghỉ ! Không con phân biệt được đâu là thật đâu là giả !

      Đấu tranh chống cộng , điều tiên quyết là phải lật đổ cho bằng được Cộng Sản thì mới có thể xây dựng Dân Chủ Lập Hiến .

      Vai đảng mới chao đời trong nước va hải ngọai lien kết gọi la đoan kết để đấu tranh theo đơn xin , nghĩa la lam đơn xin đảng CSVN cho thanh lập đảng, lập hội .

      Còn phi lý nào hơn là làm đơn xin đảng CS để được thanh lập đảng ma mục tiêu là chống đảng CS ? Vậy khi đảng CS cấp giấy phép cho các đảng đó chao đời thi những người Quốc gia chân chính phải lam sao để tin được các đảng đó chống cộng thật sự ?

      Gạt đồng bao cũng phải khôn ngoan phải tinh vi , chứ lại bảo rằng Cộng Sản cho phép lập Đảng để chống cộng sản thi thật la tuồng quá dở .
      Và coi thường kiến thức chính trị của đồng bao trong va ngoai nước qúa .

      Xóa bỏ hận thù , hóa giải , hoà hợp , hoà giải dân tộc . Dân tộc Việt Nam chẳng có gây thù với ai , dân tộc VN không có bất hoa , dân tộc VN không có mất đoan kết . Chỉ có những ai gây nợ máu ,giết dân bán nước mới phải xin hóa giải , mà muốn được tha tội thi những thủ phạm phải thật long hối cải , trước hết phải giải tán đảng quỷ đỏ CS , từ bỏ bạo lực thi mới mong được toan dân tha tội .

      Võ Văn Kiệt một lần nữa khẳng định rằng , Cộng Sản không tương nhượng , không đa đảng , không từ bỏ quyền lực . Vậy thì kêu gọi hoà hợp hoa giải với Cộng Sản để làm tay sai , làm nô lệ cho quỷ đỏ CS ? .

      Ông thợ thiền Thích Nhất Hạnh lại đang đi lam lễ hóa giải cho các nạn nhân chiến tranh ? Các nạn nhân đó chết oan vì Cộng Sản . Ông thợ thiền đó có hiểu rằng chính Cộng Sản giết đa họ hay không ? .

      Vậy phải làm sao giải cái sự chết oan cho dân mới cần thiết . Chứ ai lại mặc áo thầy tu để chụp mũ người chết, bất công lý với người sống ?

      Nhìn những hiện tượng đang xảy ra , thấy thương xót cho dân tộc Việt Nam đang bị những con buôn chính trị , Việt gian , Việt cộng đang dã tâm xâu xé đất nước tan nát đến không còn vá lại được nữa .

      Công Luận , Tháng 2 , 2007

      ******************************************

      Oan Khuất Chưa Tan

      HUY PHƯƠNG

      Sau khi vụ khai quật nầm mồ tập thể chôn 37 quân nhân Việt Nam Cộng Hoa ở Binh Dương vào những ngày cuối cùng được đưã lên đài truyền hình SBTN và nhật báo Người Việt, được các website đăng lại, đưa đi khắp thế giới, đã làm cho nhiều gia đình tử sĩ xúc động.

      Việc nay khơi lại những nỗi mất mát đau đớn của nhiều gia đình có chồng, cha và con em mất tích trên đường di tản từ Phú bổn về Khánh Hoà, chết trên các bài biển trong những ngày Cộng Sản chiếm thành phố, bị xử tử hoặc chết trong các trại tập trung mà không hề được bọn cai tù Cộng Sản thông báo, trong khi thi hài không biết bị dập vui nơi đâu?

      Từ đó cho đến nay đa ba mươi mốt năm, gia đình không hề biết tin tức về người thân của minh.

      Chúng tôi sẽ đưa lên đây một vai trường hợp để nhờ quý vị đồng hương cũng như các chiến hữu, nếu có ai biết tin tức về các tử sĩ, xin vui lòng thông báo trực tiếp cho gia đinh hãy cho chúng tôi biết để thông báo lại.

      - Đại Úy Hoàng Ngon, chỉ huy trưởng kho đạn Kontum, mất tích trên quốc lộ 7. Các chiến hữu hay đồng bao ai có tin tức ít nhiều về ?ại Úy Ngon xin liên lạc với bà Thái Xuân Lan, quả phụ Đại Úy Hoàng Ngon ở số điện thoại (585) 334-7354.

      Đi trình diện “học tập” vẫn bị giết:

      - Chuẩn Úy Vũ Ngọc Anh, cơ quan Phượng Hoàng-Binh Dương có gặp khi đi trinh diện với Ủy Ban Quân Quản va mất tích từ ngay đó. Nếu ai có tin xin liên lạc với chị của Chuẩn Úy Anh là bà Trâm Phan ở số (972) 680-2010.

      - Nguyễn Tấn Điềm, trung đội trưởng Nghĩa Quân, chi khu Châu Thành Bình Dương và Thám Sát Viên đặng Xuân Hoan, phong F thuộc Ban Thẩm Vấn Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Darlac, hai người đều mất tích sau khi cùng rủ nhau đi trình diện tại xã Phú Hoà, Bình Dương, sau ngày 30 Tháng Tư 1975. Ai biết trường hợp nay xin liên lạc với thân nhân l&ahrave; Võ Văn Loan (717) 392-1263.

      Vượt trại bị hành quyết:

      Cuối năm 1977, có 5 sĩ quan bị tù trong trại Bù Gia Mập-Sông Bé đa vượt trại. Tất cả đều bị bắt lại va bị xử tử tại chỗ, vui lấp trong một vùng đất gần biên giới Kampuchea. Hiện nay con trai của Thiếu Tá Lê Quang Minh, qua một vị có năng khiếu tim các mộ phần xieu lạc của người chết, đa tim đến tận vùng này, được dân địa phương xác nhận sự việc va chỉ cho hầm mộ tập thể.

      Tuy nhiên, cháu muốn nhờ các chiến hữu ở trại Bù Gia Mập-Sông Bé vao thời điểm ấy, cho biết thêm tên và tin tức của bốn chiến hữu khác đã bị xử bắn và chôn chung cùng Thiếu Tá Minh, để cung các gia đinh nay khai quật nấm mồ tren.

      Nếu có tin tức gì về vụ xin chiến hữu của chúng ta bị xử tử tại trại Bù Gia Mập xin quý bạn có thể liên lạc với ông Hoàng Thanh Huy là thông gia của Thiếu Tá Minh ở số điện thoại (512) 670-9094.

      Nghe lệnh ra đầu hàng vẫn bị xử tử:

      Ông Hoàng Thanh Huy cũng cho biết ngày 30 Tháng Tư năm 1975 khi rút về Vũng Tau, ông đa thấy khoảng hơn 30 quân nhân thủy quân lục chiến, từ mặt trận Long Khánh rút về, đa bị Cộng Sản bắn ở trong thành phố cũng như vung Bến đá, Bến đình.

      Sau đó dân chúng đa chôn cất đâu đó trong thành phố.

      Ông kêu gọi dân chúng Vũng Tau có ai biết chỗ chôn, để thông báo cho các gia đinh tử sĩ thủy quân lục chiến biết tin để tim lại hai cốt của thân nhân mình.

      Gia đình 81 Biệt Kích Dù, qua Đại Tá Phan Văn Huấn đa cho chúng tôi biết, ngày 30 Tháng Tư, 1975, sau khi nghe lệnh buông súng của Tổng Thống Dương Văn Minh, hai toán 81 Biệt Kích Du hoạt động trong vùng làng Thái Hưng, gần thác Trị An, bên sông Đồng Nai, ra hàng đa bị bọn Cộng Sản xử tử toàn bộ và xác thả trôi sông.

      Mấy ngày sau dân làng phải vớt lên đem chôn vào trong hai cái giếng cạn trong vùng. Sự việc này, sau năm 1975, gia đinh 81 Biệt Kích Dù đa cho người đến tận nơi, phỏng vấn, thu hình và những người dân ở vùng này đa cho biết sự việc trên một cách rõ ràng và có thật.

      Tuy nhiên vì sự an ninh của những nhân chứng trong cuộc, Gia đinh 81 Biệt Kích Dù chưa thấy tiện để đưa ra trước công luận về sự tàn ác và sai phạm của bọn Cộng Sản với đầy đủ bằng chứng cụ thể.

      Chính quyền Cộng Sản trong nước luôn kêu gọi hoa hợp hoa giải, quên hận thù để hải ngoại đem tiền, đem chất xám về, hay kêu gọi dân chúng chỉ những phần mộ tập thể dập vui, công bố ten tuổi và di vật của những người đa chết oan khuất dưới bàn tay của kẻ thắng trận.

      đây là chuyện đầu tien phải làm cho việc giải oan.

      Oan khuất chưa tan, dù cuộc chiến đa chấm dứt từ ba mươi năm nay, là vì ai?

      Huy Phương

      ***************************************

      Âm Nhạc Và Chính Trị



      Mấy năm qua , một số ca sĩ , nhạc sĩ , văn và thi sĩ tỵ nạn Cộng Sản từ Hoa Kỳ và nhiều nơi trên thế giới trở về nước trình diễn và giao lưu thì nhạc với CS . Đa gây hoang mang khá lớn trong Cộng Đồng Tỵ Nạn CS hải ngọai .

      Một số ý kiến cho rằng , âm nhạc là lãnh vực không dính líu , không liên quan tới chính trị , điều nay phải cần coi lại .

      Âm nhạc đa xuất hiện từ khi nào trong đời sống của nhân lọai ? thực sự từ khi có con người thi âm nhạc đa có mặt , dẫn chứng ngay các loai vật cũng có tiếng hót , tiếng sáo . Và con người từ các bộ lạc hẻo lánh đến các dân tộc thiểu số dù trong rừng sâu không có văn minh thi âm nhạc vẫn hiện diện trong các lúc họp mặt dù ít hay nhiều .

      Như vậy âm nhạc là sinh họat và là món ăn tinh thần không thể thiếu trong đời sống nhân lọai .

      Trong gia đình , từ phòng ăn đến phòng khách , phòng gia đinh tới phòng ngủ và ngay cả phong tắm xuống nha để xe cũng có nhạc , ra ngoài công cộng nơi đâu cũng có nhạc , vào nhà Thờ , Chuà , vô văn phong xuống cơ xưởng nơi đâu cũng có âm nhạc du to hay nhỏ , âm nhạc đa thiết thực trong đời sống con người và xa hội không thể thiếu . Và nhất là nơi học đường âm nhạc càng không thể thiếu từ kiến thức âm nhạc đến các sinh họat học đường của học sinh và sinh viên .

      Trong quân đội , âm nhạc là sinh họat quan trọng trong tinh thần huấn luyện va nâng cao tác phong va tinh thần phục vụ cho lý tưởng của quân nhân .

      Khi người Lính tốt nghiệp huấn luyện được đưa ra các đơn vị , nơi đó âm nhạc là phương tiện tối quan trọng trong đời người Lính .

      Sống và chết cũng không thể thiếu âm nhạc dù là bản tinh ca tới hung ca và truy điệu .

      Lục lại vài chuyện qúa khứ của đan anh chúng ta đa đi qua . Trong giai đọan Cộng Sản Bắc Việt xua quân xâm lăng miền Nam Việt Nam Cộng Hoa .

      Phía Việt Cộng vừa khẩu hiệu , vừa thơ va nhạc kích động thanh nien va mọi người miền Bắc lên đường xâm lăng miền Nam ,với Thơ Nhạc đánh Mỹ cứu nước , giải phóng miền Nam v.v . Bất cứ nơi nào có sinh họat là VC tổ chức ngay ban văn công với nhiệm vụ chính để tuyên truyền . Việt Cộng xử dụng âm nhạc phục vụ cho chính trị với rất nhiều mưu đồ bất chính bất nhân .

      Trong lúc quốc gia Việt Nam Cộng Hoà bị Việt Cộng xâm lăng quân sự va khủng bố toan diện lãnh thổ thì ông Phạm Duy viết Kỷ Vật Cho Em ..

      Anh trở về trên đôi nạng gỗ , ta nhìn nhau ánh mắt chưa quen , cố quen đi một ngay đen tối em ơi !

      Trịnh Công Sơn thì đua viết phản chiến tự vệ , nghĩa la ch&&#grave;7889;ng VNCH tự vệ , Trịnh Công Sơn không phản chiến kẻ xâm lăng !!! Đại bác ru đêm dội về thành phố ,
      Người phu quét đường dừng chổi lắng nghe .

      Đúng ra Trịnh Công Sơn phải viết là : Hỏa tiễn đêm đêm dội về thành phố ,
      Người phu quét đường dừng chổi núp nghe !

      Vi chỉ có Việt Cộng dùng hỏa tiễn phóng vào thành thị dân cư , phóng hỏa tiễn vào nhà Thờ , Chuà Chiền , Chợ va cả trường học để giết người . Chứ đại bác của VNCH đâu có bắn vao nơi nao dân cư ?

      Mới chỉ vai giong nhạc đó, chúng ta thấy âm nhạc có dính líu chính trị va lien quan chính trị không ? Việt Cộng đa dung âm nhạc để tuyen truyền bẻ gay sự thật va gây óan gieo họa cho nạn nhân .

      Âm nhạc có thể xâm nhập vào bất cứ sinh họat nào của con người xa hội , học đuờng , tín ngưỡng thờ phượng , quân sự và nhất là chính trị .

      Chúng ta nghe một nhạc phẩm tình ca ,vẫn có thể nhạc sĩ dung tinh ca chuyen chở chính trị va tuyen truyền .

      Việt Cộng có cả hệ thống sáng tác theo lệnh , nghĩa là , nhạc sĩ phải viết với nội dung , nội ý của Đảng .

      Nghe nhạc của Việt Cộng thời xâm lăng , chúng ta thấy ngay lọai nhạc lam sôi máu con người , không còn thấy đâu là lẽ phải đâu là trái . Cứ thế mà đi giết người cướp của để giải phóng miền Nam .

      Ngay bây giờ , Việt Cộng hơn 30 năm cướp lãnh thổ VNCH , họ vẫn xử dụng âm nhạc phục vụ chính trị , nào là tinh tự quê hương , nhớ em nhớ cả con đường . Dùng âm nhạc đánh vào tâm lý người tỵ nạn cộng sản ở hải ngọai .

      Du rằng trước kia họ đã từng cướp giết nợ máu người tỵ nạn CS , nhưng nay với văn hóa vận , kiều vận , Việt Cộng dung âm nhạc để ru ngủ đối phương với quê hương tinh tự , con người và gia đình .

      Có ai khi di tản , vượt biên mà không còn thân nhân kẹt lại ? bởi đó , khi nghe những bai nhạc tâm lý đó họ đa không cầm được lòng mà trở về ViệtNam thăm gia đình thăm hàng xóm . Việt Cộng đã gặt hái mỹ man , với nhiều trăm ngan người Tỵ Nạn CS từ hải ngọai trở về du lịch VN .

      Ma đa về VN du lịch thì làm sao chống cộng nữa ? Việt Cộng thu lợi nhiều mặt , biến nạn nhân thanh Việt Kiều , lột sạch túi tiền dollars của nạn nhân với nhiều tỷ dollars hàng năm . Âm nhạc là phương tiện rất hiệu qủa cho Việt Cộng lam tuyen truyền từ xưa tới nay va đang con tiếp tục .

      ; Âm nhạc là đời sống tinh thần của con người , tuy nhien các lọai thơ nhạc xuất phát từ Việt Cộng thi phải cần coi lại , nghe cho kỹ , đọc cho kỹ nhạc đó mùi gì ? nếu không sẽ tiếp tục la nạn nhân CS muôn thuở .

      Bài học máu của Cha Anh đa đổ vì sự vô tư âm nhạc không dính líu chính trị , trong khi kẻ cướp dung âm nhạc phục vụ chính trị .

      Chúng tôi , là những người trẻ ở hải ngọai , căn cước của chúng tôi la tỵ nạn cộng sản . Chúng tôi len án những ca sĩ , nhạc sĩ , thì sĩ , văn sĩ bắt tay làm văn nghệ với cộng sản , ngồi chung mâm với cộng sản là phản bội quốc gia , phản bội dân tộc .

      Hôm nay kẻ cướp nắm chính quyền chúng tôi lưu vong , nhưng dứt khóat không tiếp tay với kẻ thu của dân tộc , ngay mai quốc gia có tự do dân chủ , toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước sẽ xử tội đích đáng những kẻ cướp đó và kể cả những thanh phần tiếp tay cho CS hôm nay .

      Công Luận

      Tháng 2, 2007

      Kể Chuyện Nhau Nghe: Những Tên Việt Gian Còn Lại Trong Cộng Đồng Tị Nạn Việt Cộng

      Phạm Duy, Độc Nhất Vô Nhị

      Kính thưa quí vị từ ngày mất nước 30/04/1975 có bao nhiêu là tranh cãi vì đâu Việt cộng chiếm được Miền Nam Việt Nam , hàng trăm hàng ngàn lý do thêm vào những tài liệu đã được bạch hóa …. Nhưng mất nước cũng có bàn tay của Việt Gian trong đó .Và bây giờ trong cuộc đấu tranh hiện tại thì cũng lại xuất hiện VIỆT GIAN

      Nhưng vì cái gì ….thì rốt cục thì chỉ thảm thương thay cho những người đã hoà máu chiến đấu hy sinh cho tự do của Miền nam , và những người còn lại thì bị lưu đay khổ sai trong các trại tù từ Nam ra Bắc. có người đã nằm xuống oan khiên trong rừng sâu nước độc ….

      và cũng hàng triệu người đã tìm cách để tránh xa loài quỉ đỏ khát máu du phải chết cùng với Đói khát , hải tặc hãm hiếp , giết ngừoi .. cướp bóc trên đường vựơt biển .Trong số đó hàng trăm ngàn người cũng đã không tìm thấy bến bờ tự do
      Thế giới biết người dân Miền Nam VN bấy giờ chỉ còn là những Boat People đáng thương như vậy !!!!

      Nỗi nhục và nỗi đau này không gì phai nhạt đuợc trong tâm tư của những đa từng một thời là nhân chứng là nạn nhân , và cũng đã đựơc kể lại cho thế hệ con cháu sau này được nghe lại như một thiên bi hùng của Miền Nam .

      Và Người Việt Tị Nạn cộng sản đa có tên như thế đó !!!!!

      Nói theo kiểu Việt Cộng thì là bọn chạy ôm chân đế quốc để ăn bơ thừa sữa cặn , bọn phản quốc ….. và khi cơn thèm dollars của những người mà chúng đang cần để nuôi cái đảng cướp vào lúc cuối muà thì thoắt một cái : Họ biến thành Khúc ruột ngàn dặm . thành máu thành thịt , thành vật thể không thể tách rời khỏi Tổ Quốc … không còn một ngôn từ nào tâng bốc hơn thế nữa …đa được bọn Đầu xỏ Việt cộng trâng tráo phong tặng cho những người từng là nạn nhân , là kẻ thù của chúng ….Chúng trở mặt nhanh chóng như bàn tay của mụ phù thủy trong truyện cổ tích ….

      Thế nhưng mỉa mai thay !!!! Trong số những người vì thèm Áo gấm về làng đa nhanh chóng quên ngay mình là ai vội và qui hàng Việt Cộng để về nứoc ăn chơi hay vì lý do cá nhân ….. Ôi thì đủ thứ 1001 lý do dài không thua cái sớ kể tội ác Việt Cộng khi muốn nhanh chóng đuợc định cư ở quốc gia thứ 3 ,

      Đó đầu hàng việt cộng là như vậy , khi ra lại hải ngoại vội vàng trùm lên cái áo tị nạn Việt cộng ngay xưa để còn có thể to mồm với cộng đồng lấy tiếng , còn làm business …. Cái đó người Việt Quốc gia tị nạn Việt Cộng vẫn thuờng gọi bằng hai chữ rất quen thuộc là : VIỆT GIAN

      Số người bình thường không ai biết đến … có đầu hang việt cộng vi thiếu hiểu biết , ư thức kém không phân biệt việt cộng , quốc gia là gì thì họ dù dưới chính thể nào cũng chỉ vì nhu cầu cá nhân của họ , họ vượt biên vì nhiều lý do , ngẫu nhiên hoặc nhìn thấy những người có thân nhân vượt biên được giàu có sung túc ở Hải ngoại nên họ muốn đổi đời . cái nhìn về ý thức hệ của họ không có cho nên việc họ về nước đầu hàng việt cộng , và sẵn sang bắt tay với VC thì là chuyện tất nhiên . Vì đời nào xa hội nào cũng có những thanh phần như vậy . chúng ta biết mục đích của họ chỉ vì cái gì

      …Họ đáng trách là họ đã gián tiếp nuôi cái đảng mafia đỏ để chúng vươn tay ra đánh phá người việt quốc gia và bóc lột dân VN ngày càng thủ đọan tinh vi hơn …..Đồng thời làm cho thế giới mất đi thiện cảm với cộng đồng tị nạn CS…..

      Thế nhưng đám Việt Gian mà chúng tôi muốn nhắc tới ở đây là những người cũng đa rất nổi tiếng ở Miền nam trước kia , những người đã tự h&agrace;o là người Quốc gia , đã từng chống cộng rất hùng hồn , đà từng tuyên bố đoi Bắc tiến hoặc thề không đứng chung trời với Việt Cộng , những người được an toàn bảo vệ có cuộc sống an bình tại Miền Nam VN bằng Máu và nước mắt của Quân cán Chính VNCH , những người đã từng được là thần tượng của người dân Miền Nam….

      Đúng ra là Miền Nam không thể nào lọt vào tay Việt cộng khi có những người như vậy …..

      Thế nhưng ngược lại thì Chúng đã bỏ chạy trước khi mà những người lính VNCH vẫn còn đang cầm chắc tay súng cố gắng gìn giữ những phần đất còn lại của Miền Nam tự do ….

      thì nay bọn VIỆT GIAN này lại cũng đà nhanh chân hơn ai hết trơ trẽn mền lưng cúi mình phủ phục trước bọn chân đất mắt toét đan em của Hồ chí Minh đồ đệ ruột của Marx –Lénin . qui hàng kêu gọi hoà giải hoà hợp với Việt Cộng , bọn nay đi đi về về làm tay sai tuyên truyền cho VC , chúng đang giúp VC xóa bỏ những tội ác đ&atilede; gây ra cho quân dân VNCH.

      Đám Việt gian này có mặt khắp nơi : Chính khách có , truyền thông có , văn nghệ sĩ có …hôm nay chúng tôi xin gửi đến quí vị một khuôn mặt của tên Việt gian quen thuộc , thậm chí đã có mặt từ thời kháng chiến chống Pháp, rồi sau đó chống cộng , chống từ trong nước chống cộng ra tới Hải Ngoại và bây giờ thì …..



      Phạm Duy, Độc Nhất Vô Nhị

      Công Luận

      Thiên Duyên Tình Mộng , bản nhạc Phạm Duy mới cho xuất bản từ trong nước do Bảo Yến trình bày .

      Phạm Duy viết về bản thân mình chính xác , nhưng quá muộn m&ngrave;g ở tuổi kinh kệ dọn mình kiểm điểm hành trang để về với cát bụi . “ Người chết để tiếng “ . Chắc là rất nổi tiếng vì chưa chết đã lềnh bềnh .

      Lọai nhạc khiêu dâm , kích dâm cũng vẫn còn kín đáo và hiểu ngầm chưa cởi hết quần áo như Phạm Duy viết :

      Em níu lưng anh , em níu lưng anh

      Như những con sâu cuộn tròn

      Em cuốn lưng cong

      Em ưỡn lưng ong . cho sét âm dương nổ tung ….

      Tôi đã nghe Tục Ca của Pham Duy viết trước 1975 là những lời thô tục chửi thề trong âm nhạc và bây giờ được Phạm Duy lột hết quần áo nhảy vao âm nhạc . Có một điều phải công nhận là Phạm Duy can đảm hơn tất cả con người có tự trọng và sĩ diện nhất là ở tuổi ông cố như Phạm Duy đã có con cháu chắt đầy đường , vì PD không chỉ ở trong nhà mà còn rơi rớt ngoai đường . Ông cố Phạm Duy chơi rất bạo :

      Em cuốn chân anh
      Anh gác chân em
      Ta khóa nhau trên giường tình …
      Phạm Duy đem cả giường chiếu của mình vào âm nhạc , khóa chân khóa tay đủ các kiểu mới cũ . Một người đa từng viết Thiền Ca , Đạo Ca và bây giờ là Dâm Ca Dâm Khúc !

      Phạm Duy trong lễ giáo luân lý cũng hơn và khác hoàn toàn với mọi người khi xúc phạm cả con Dâu , em Dâu !

      Một ranh giới giữa người và thú vật là lý trí , con người chỉ hơn được con vật bằng lý trí , Phạm Duy đói là ăn , khát là uống , thích là lấy va hứng là mần , không cần biết nó là gì cũng bỏ vào miệng ăn dù là ăn những thứ cấm kỵ hoặc dơ bẩn , uống luôn nuốt luôn hủy diệt tình nghĩa vợ chồng khi xúc phạm em Dâu và khi hứng lên mần hết từ trái sang phải dù đó là con Dâu của chính mình . Nếu như Phạm Duy hứng lên mần với súc vật như chó , như lừa thì bớt tội hơn với em dâu con dâu lọan luân phản đạo phản lý như vậy . Người ta sẽ nói Phạm Duy chơi như súc vật chứ không thua súc vật như bây giờ .

      Bản Chất

      Cách đây không lâu , từ trong nước ra tới hải ngoại mọi người bàng hoàng ông Cố Phạm Duy ôm một em trong nước chỉ đáng tuổi chắt .

      Hồi hương thì lấy lý do rất tình tự quê hương sông nước thiết tha , chưa thấy làm được việc gi , nói được câu gì hoặc viết được tác phẩm nào cho giới trẻ thấy được lòng yêu nước thương dân mà chỉ nghe hôm nay ôm chắt nay ngày mai ôm chít khác .

      Còn tất cả các tác phẩm từ thời tiền chiến và trong cuộc chiến chống Cộng Sản Bắc Việt xâm lăng miền Nam Việt Nam Phạm Duy đa viết phản ảnh sự ác nhân ác đức của CSVN đa gây ra cho nhân dân Nam Bắc .

      Muốn hồi hương để tung hoành dục vọng dâm dật mà Phạm Duy đa bẻ cây viết và nói ngược lại những sự thật ma tất cả ai cũng biết và khinh tởm .

      Phạm Duy cũng là con người phản trắc không có tôn trọng khán giả .

      Suốt mấy chục năm nhờ sự ái mộ và ủng hộ của từ tinh thần đến vật chất của khán giả miền Nam Việt Nam từ trước 1975 ra tới hải ngọai đa nuôi dưỡng cho Phạm Duy va gia đinh tồn tại đến hôm nay , Phạm Duy khi hồi hương về ở với Cộng Sản đa lếu láo chửi ngược lại tất cả mọi người , và điên khùng tuyên bố hải ngọai đừng hát nhạc của PD !!!

      Một nhạc sĩ mà không tôn trọng khán giả thì chơi được với ai ? chắc chỉ chơi được với Việt Cộng . Nhưng có thể ngay cả Việt Cộng cũng không ngờ Phạm Duy chơi điên chơi khùng và chơi bạo hơn cả lãnh tụ kính yêu Hồ Chí Minh .

      Chính Hồ Chí Minh là xếp song của ĐCSVN mà chưa bao giờ dám công khai chơi gái , cả đời của Hồ Chí Minh về khỏan dâm dục là giấu kín . Ngược lại Phạm Duy chơi công khai cho đời biết mặt ai sợ gi ai :

      Thóat ly ngại ngùng
      Tình mình không ngăn cấm
      Tình là không kinh hãi !!!!
      Đúng vậy Phạm Duy đa gần 90 tuổi rồi gấp 5 lần tuổi trưởng thành thì có ai ngăn cấm nổi ông Cố Phạm Duy

      …em gác chân anh .
      .anh gác chân em .
      .trên giường tình .
      Đúng nhất là ông Cố Phạm Duy đã không còn biết kinh hãi với lương tâm với sĩ diện của một Nhạc Sĩ là ông cố , ông Nội ,ông Ngọai ,là Cha và nhất là luân lý đạo thường của con người ai dám cả gan xúc phạm đến em dâu , con dâu . Đó là con người của Phạm Duy từ thuở trẻ đến thủơ già và bây giờ là thủơ Cụ vẫn không thay đổi BẢN CHẤT.

      Có một thời gian tôi ưã chuộng nhạc của ông Cố Phạm Duy nhưng khi biết được tư cách tác phong như vậy đã làm tôi không còn ái mộ ông cố PD nữa , và gần đây nhất kể từ khi Phạm Duy hồi hương đa xúc phạm mọi người tôi đa quên PD .

      Hôm nay viết vài giòng này như một tiếng cầu kinh cho một linh hồn đa bán cho quỷ đỏ và quỷ dâm dục , như một điếu tự tiễn đưa nhạc sĩ tên tuổi Phạm Duy .

      Jan 15,2007

      Công Luận

Next
Web Page Traffic Counter
Main office: 3400 S. Jones Blvd. Suite A5 - Las Vegas , NV. 89146. - Tel: (702) 252 6999   Copyright ©2004 songtrendatmy.com - contact us!