< Song Tren Dat My
cobay.gif LogoSTDM.gif images/cobay.gif

Welcome to Living in America Radio talk Show. Thân Chào Quí Vị Đến Với Trang Nhà Đài Phát Thanh Sống Trên Đất Mỹ    
Home
Chương Trình Phát Thanh
Hồi Ký
Chuyện Phiếm , Tạp Ghi
Binh Luận Tham Luận
Mỗi Ngày Một Vấn Đề
Tham Khảo
Giờ KBC
Chuyện Muôn Đời Không Quên
Nhạc Que Hương-Hung Ca-Tinh Ca
C.T Phát Thanh Tôn Giáo
Photos
Bảo Hiểm Luật Pháp
Nhẳn Tin
Phỏng Vấn Đặc Biệt
Hải Quân Việt Nam
Quảng Cáo Sản Phẩm
Hình Đẹp Cho Deskop

VietUnicodeFAQ Download Macromedia Flash Player








Bình Luận Tham Luận

Audio Nghe Tại Chương Trình Phát Thanh

    Nhin Lại Tháng Ngày Qua! ..

    Lê Tam Anh

    Mới đó ma lại một năm nữa trôi qua! Chúng ta đa vượt qua năm năm kể từ năm 2000. Có nghĩa la chúng ta đa không thấy “ngay tận thế” như những đồn đoán vao những năm trước năm 2000! Người ta đa đón mừng Giáng Sinh va chuẫn bị sắm sữa cho năm mới 2006.

    Toàn thể thế giới hinh như đa quen những lo âu, sợ hãi, chờ đợi những gi đầy kinh hoang có thể giáng xuống đầu minh trong những ngay đầu thien nien kỷ.

    Người ta cũng quen mau những ngày tháng qua trước mắt minh để đón nhận tương lai. Quả thật câu: “bóng câu qua cửa sổ” sẽ mai mai la ý niệm về thời gian vô cung ý nghĩa!

    Nhớ ngày nào người ta tấp nập mua sắm và dự trữ thức ăn, dự trữ ước uống để tim cách sống sót khi năm 2000 bắt đầu.

    Báo chí va hệ thống truyền thanh truyền hinh khắp thế giới ngay đem loan tải những tin va các đồn đoán về tận thế trong những ngay đầu Thiện nien Kỷ mới.

    Họ còn hoa lá cành cho cái năm chết sống ấy la Y2K! Các tôn giáo thi đoán gia đoán non căn cứ theo kinh Cựu Ước, căn cứ vao những sấm truyền...

    Có những nơi con đao hầm, kiếm hang động, vao đó sinh sống để tránh thien tai, có nơi uống thuốc độc, cung chết tập thể để sắp hang vao “cổng trời”, sợ rằng chừng biến động, người chết nhiều quá, linh hồn sắp hang vao cổng trời dai le the, như vậy chờ lâu va khó khăn lắm mới chen chân vao Cổng... Trời; cho nen cách tốt nhất la nen đi trước gianh chổ tốt!

    Có người cho rằng những dấu hiệu tận thế xay ra từ từ, kéo dai từng năm từng tháng theo cái kiểu đem người ta ra tung xẻo, kéo dai sự chết để răn dạy loai người.

    Bằng chứng la Sóng Thần xay ra ở Ấn Độ Dương, Động Đất tại Trung Đông va Nam Á, Bảo kinh hoang lien tiếp tại Mỹ Châu, các quốc gia Đông Nam Á...

    Them vào đó là trái đất nóng dần len, nước đá thien vạn nien ở hai địa cực tan dần. Một ngay nao đó, nước sẽ tran ngập phủ hết một số đảo, thu nhỏ diện tích đất đai các châu lục. Người thi mỗi ngay một tăng dân số, sẽ không có chổ sinh sống va sẽ không có thực phẩm vi khí hậu thay đổi...

    Chừng đó chiến tranh không hẹn mà phát tát chẳng có LHQ hay quyền lực nao chận đứng được. Bom nguyen tử sẽ thi đua nổ tan luôn quả đất. Chừng đó mấy cái tổ chức khủng bố như Al qeada hay gi gi đi nữa cũng theo Đấng Ahla ma thôi!

    Nhưng cứ nhìn và hình dung thế giới tương lai như thế, cứ phải đau khổ tưởng tượng ra những hiện tượng đầy tan thương để lam gi nhĩ!

    Cái này chỉ có lợi về mặt tôn giáo trong việc răn dạy người đời nen tu nhân tích đức, nen bố thí, nen đi tu.

    Hay ít ra cũng bớt tham lam bóc lột người khác, hay bớt dung ma thuật núp bóng lam điều xằng bậy... Nhưng dứt khoát sẽ không lam cho các quốc gia theo chủ nghĩa toan trị như Trung Quốc, Việt Nam, Cu Ba, Bắc Triều Tien chun bước!

    Mầm móng chiến tranh không bao giờ có thể giải quyết va cũng chẳng có ai hy vọng nó chấm dứt được, hiện đang nằm tại Trung Đông. Không ai có hy vọng về một quốc gia Palestines có thể sống hoa binh với quốc gia Do Thái; khi các khác biệt về đất đai, chủng tộc, tôn giáo mỗi ngay một lớn. Them vao đó, một thế giới Hồi Giáo có quan điểm dị biệt về nhiều mặt với hiện thực cuộc sống sẽ lam cho lương lai về hoa binh cang xa trong tầm với! Them vao những điểm đen buồn thảm đó la một Iran đầy tham vọng, muốn lam bá chủ khu vực Trung Đông. Những chuẫn bị về nguyen tử va các tuyen bố không đắp bờ con của Tổng Thống Iran la bằng chứng. Quốc gia Do Thái trong tương lai có thể có những hanh động bất ngờ va cuộc diện tren thế giới trong đa lớn mạnh của Trung Quốc la điều không thể không quan tâm.

    Trở về với Việt Nam, chúng ta càng thấy rỏ rang những mắc xích khóa chặc vong lẫn quẩn giữa người dân va Đảng Cộng Sản cầm quyền cang ngay cang trở nen gay gắt. Dĩ nhien la trong quá khứ, Đảng đa thi hanh đủ thứ giải pháp bằng bất cứ phương tiện trong tay để chận đứng, triệt tieu các đề kháng; nhưng thực tế la Đảng Cộng Sản Việt Nam đang đứng trước bờ vực của chia rẽ nội bộ. Nhin từ ben ngoai, người ta thấy được các vá víu về mặt chính trị để đáp ứng với tinh hinh va các đoi hỏi khi họ muốn gia nhập vao cộng đồng thế giới. Nhưng ben trong la cả một cuộc chiến tranh nội bộ giằn co giữa tư tưởng bảo thủ theo Tau va các tiến bộ theo tư bản. Các chuẫn bị cho Đại Hội Đảng X vao năm 2006 cho ta thấy được những điều đó!

    Để chống đở các đoi hỏi của quốc tế, để xoa dịu những bằng chứng về vi phạm tôn giáo, nhân quyền... Người Cộng Sản đa đưa ra các kế sách bằng những kịch bản trông rất ngoạn mục, hy vọng ma mắt được mọi người nhất la đồng bao Việt Nam tị nạn hải ngoại. Nghị Quyết 36 không lam cho mọi người tin tưởng ma con che cười; Đảng ben cho ra các chieu bai theo kiểu tuyen truyền đen. Đó la vịệc cụ Hoang Minh Chính du Hoa Kỳ đưa ra giải pháp “kiềng ba chân” rồi rút lại con hai. Cuối cung con bai bị lật tẫy ngay khi nó được phơi ra. Cho nen khi cụ Chính về lại Việt Nam, chiến dịch “toa án nhân dân” cũng chẳng lừa được người hiểu chuyện ma con lam tro cười.

    Tóm lại: Người Việt Nam tị nạn CS hải ngoại, sau ba mươi năm, họ thật sự sáng suốt va thâm trầm! Cứ mở trang web gọi la Dân chủ từ “trong nước” ma địa chỉ thi nằm ở Bắc Cali va xập xí xập ngầu những “nha đấu tranh cho dân chủ” với các vị tôn giáo nhốt chung với Vo Văn Kiệt, Vo Nguyen Giáp... thi ta sẽ lần ra xuất xứ của con chủ bai!

    Cộng Đồng người Việt Nam tại Úc cũng đa vượt qua một cuộc chiến, ma kẻ thảm bại la Đảng Cộng Sản Việt Nam trong cái gọi la cuộc trinh diễn “Duyen Dáng Việt Nam”. Chiến thắng oanh liệt đó đánh dấu cọc mốc 30 năm tổ quốc Việt Nam trong vũng lầy do kẻ cuồng tín Cộng Sản tạo ra. Nó hao hao giống những kẻ cuồng tín đạo Hồi với cái thien đường đầy gái va thức ăn mật ong bánh mi... “Duyen dáng Việt Nam” không biết chừng nao đến Thủ Đô Tị Nạn Little Saigon nhĩ!

    Năm 2005 đi qua, 2006 tiếp nối. Nếu ví von một chút, Con ga dịch sẽ ban giao cho con chó xu! Năm con Ga Dịch thi chẳng có gi vui, chuyện buồn thi quá nhiều. Hy vọng năm tới, với người bạn “gâu gâu”, chúng ta sẽ khá hơn chăng!

    Lê Tam Anh

    Mưu Sự và thành sự!

    Lê Tam Anh

    Không ai trong chúng ta, những người hằng quan tâm các vấn đề thời sự lien quan đến tinh hinh que nh, mà không biết rằng, với xu thế thời đại, với sức ép thế giới va của Mỹ, trước sau gi Việt Nam cũng phải đổi mới. Nhưng đổi mới cái gi, đổi mới tới đâu va như thế nao? Đây là những nan đề đặt ra cho Đảng Cộng Sản Việt Nam, Đảng đa cướp chính quyền và cầm quyền suốt hơn nửa thế kỷ. Thế kỷ 21 la thế kỷ của hợp tác thế giới, của kinh tế thị trường, của an ninh khu vực... Cho nen Đảng va nha cầm quyền tại Việt Nam ngay nay phải thấy được tương lai gần la như thế nao va tưong lai xa phải ra lam sao! Dĩ nhien la trong tương lai sắp tới, với sức ép về mọi mặt, Việt Nam bắt buộc phải thực hiện dần những bước chấp nhận, để có đa nguyen, đa đảng, tiến đến có nhân quyền, dân chủ va tự do. Đó là ước muốn lý tưởng của mọi người Việt Nam trong và ngoai nước. Đó cũng la sức ép thế giới tren nhiều lanh vực để CS Việt Nam thực thi dân chủ. Nhưng nếu bất cứ ai đang cầm quyền, trước sức ép từ mọi phía cũng như xu thế thời đại phải thực thi dân chủ cho Việt Nam thi sẽ từng bước làm gì? Ta thử tưởng tượng xem, chính quyền CS đang nắm trong tay, toàn thể các cấp nhà nước và trong quân đội đều được cai đặt bộ máy chỉ đạo của Đảng. Trong quần chúng nhân dân thi từ cấp ấp xa cho đến thượng tầng đều có chi bộ Đảng, cấp Ũy... Đến trung ương. Với thế mạnh như vậy, Đảng CS Việt Nam há phải sợ ai, há phải nễ ai mÀ thực thi các xu hướng cải đổi dân chủ hay thì hành đa nguyên? Nhưng nếu phải lam mau lam me cho có cái khung dân chủ, cho có cái màn kéo lên hạ xuống, tốt nhất la chính Đảng CS phải tạo ra các vệ tinh. Hiện tượng Hoang Minh Chính là một thí dụ cho chúng ta thấy được ư Đảng trong tương lai phải có một hay hai Đảng “đối lập”, phải có bộ mặt mới cho thế giới thấy rằng, Việt Nam hoan toan cởi bỏ lớp áo độc đảng. Nhưng nếu không kịp thời chỉ đạo, kịp thời chuẫn bị thi khi “nước tới trôn” không tài nào xoay trở được. Mưu đồ đại sự, người ta tính hang chục năm, hàng trăm năm. Người ta có thể cho người tiềm ẫn trong các tổ chức địch hang mấy chục năm và chẳng bao giờ xuất đầu lộ diện nếu thời cơ chưa cho phép. Đảng Cộng Sản Việt Nam đa từng bước lam được việc ấy. Theo lư thuyết Mác: “Hiện tượng đánh giá bản chất, hiện tượng mất đi thi bản chất cũng mất đi!” Chúng ta cứ xem hiện tượng Hoang Minh Chính ma đánh giá bản chất theo kiểu câu trên của ông tổ CS thi có thể sai bét! Khi những Sĩ Quan thuộc miền Nam, sau 1975, vào các trại tập trung, qua bao nhiêu năm tháng bị hanh hạ... Họ vẫn im lặng ín thở qua sông. Hiện tượng mất đi trong thời gian đó, nhưng bản chất của người SQ\QLVNCH vẫn con... Sau khi bị hang trăm người đánh đập va tấn công, Cụ Chính thoải mái nói chuyện với hải ngoại tren phone va thoải mái mắng nhiếc... Giống như lúc ông ra phi trường qua Mỹ, giống như khi đến Mỹ, giống nhứ đứng trước Đại học Harvard va trước Ủy Ban quốc tế về nhân quyền Quốc hội Hoa Kỳ. Hiện tượng ấy cho phép người ta đánh giá tương lai Phe “Dân Chủ” của cụ Chính sẽ đóng vai tro gi khi trở thanh Đảng đối lập! Ở Hoa Kỳ va Âu Châu, người ta cũng đánh hơi lập ra các đảng phái chờ thời nhay vao kiếm ghế theo cái kiểu Đa nguyen như: Đảng Nhân Dân Hanh Động, Đảng Việt Tân, Đảng “Dân Tộc” của Nguyễn Hữu Chánh... Xu thế thời đại ma lị! Nhưng, nếu Đảng Cộng Sản Việt Nam đang la đảng cầm quyền ma không lo trước, không “nắm” được thế đứng của minh với các vấn đề sắp xay ra, thi hóa ra những người đang cầm quyền quá dốt hay sao? Chắc chắn, Đảng phải dung mọi thủ đoạn va mưu chước để biến các phe phái trong tương lai gọi la Đa Đảng ấy thanh những vệ tinh của đảng minh! Chuyến viếng thăm Việt Nam của Dân Biểu Chris Smith, người hiện đang giữ chức vụ Phó Chủ Tịch Tiểu Ban Á Châu – Thái Binh Dương - của Hạ Viện Hoa Kỳ do Đại Sứ Quán Mỹ tại Việt Nam sắp đặt. Ông ta cũng có thể sắp la Chủ Tịch của Tiểu Ban nầy. Sau bốn ngay thăm viếng va tim hiểu, lien hệ với các đối tác bị chính quyền CS truy bức như các nha bất đồng chính kiến, các tôn giáo bị tru dập... tổng cộng la 60 người! Trước khi rời Việt Nam, ông đa tuyen bố rằng, ông không ảo tưởng gi về vấn đề có nhân quyền va tự do tôn giáo ở Việt Nam. Ông phát biểu rằng: “Nhiều người trong Hạ Viện sẽ rất lớn tiếng để bảo đảm la Việt Nam phải có cải cách trước khi nghĩ đến việc gia nhập WTO. Hồi đầu tháng, Quốc Hội Âu Châu cũng đa thông qua Nghị Quyết về tình hình nhân quyền ở Việt Nam, Lao va Campuchia, trong đó có keu gọi chính phủ Việt Nam theo đuổi đối thoại với tất cả các thanh phần trong xa hội, cải cách chính trị va luật pháp, chấm dứt đan áp tôn giáo, trả tự do cho các tu nhân lương tâm... Xem thế, ta cũng đa có một vai nhận định về tình hình phải thay đổi từ nội bộ Đảng CS. Hơn thế nữa, Họ phải nới rộng để cho các “Đảng đối lập” được hoạt động. Có như thế Việt Nam mới mong cơ hội, nhập vao “dòng thác WTO” thay vì trong “ Ba dòng thác cách mạng” Nhưng người tính không bằng trời tính! “ Nhân định như thử như thử, thien lư vị nhien vị nhien!” Đảng Cộng Sản đang dung kế “ Mượn Hoa cúng Phật” để biến các thế lực đối lập mai sau thanh những vệ tinh của Đảng. Nhưng Đảng cứ ước mong va đang âm thầm, âm mưu thi hanh như thế; kết quả hay không, thì còn tuy thiên cơ bất khả lậu. Ma “Ý dân là ý trời...” cũng là thiên cơ, chúng ta hay chờ xem!

    Lê Tam Anh

    Kẻ Sĩ Va Bồi Bút!

    Lê Tam Anh

    Khi chúng ta nói đến hai chữ Sĩ khí, có nghĩa la nhắc nhở nhau hay quay nhin lại minh trước khi hanh động về một vấn đề gi đó hay dấn thân vao một phong trao, một đảng phái... ma theo chủ quan, đó la lư tưởng hoặc ít ra đó la con đường đúng đắn của kẻ sĩ!

    Theo chủ quan, theo cái nhin với góc cạnh từ hai mắt minh, từ sự suy nghĩ của minh đôi khi chưa phải la chín chắn khi chính minh chưa kinh qua những kinh nghiệm.

    Mỗi khi mua xuân về, mỗi khi hoa đao nở, gió xuân lam long người dịu lại những trăn trở theo cuộc sống; thi chúng ta, ai cũng nhớ đến bai thơ “Ông Đồ” của Vũ Đinh Lien.

    Bai thơ giản dị va trong sáng, không có những từ ngữ đổm dáng hay văn vẻ, nhưng nó lam cho mọi người cảm thấy bui ngui tiếc thương một thời đa qua.

    Hinh dáng một ông đồ mặc áo dai khăn đóng, trải chiếc chiếu hoa củ kỷ ben đường phố đông người. Ông Đồ ngồi chờ khách thue viết đôi câu liễn treo trong nha nhân dịp tết.

    Ông đồ viết chữ đẹp như phượng múa rồng bay... Nhưng người thue viết chẳng đọc được , chẳng hiểu được nữa những nét chấm phá tuyệt vời ấy.

    Đôi khi theo thói quen, họ thue ông viết đôi câu đối ma không biết nghĩa những chữ đó ra thế nao, có thể đem về treo tren tường, nghĩ rằng nó la vật kỷ niệm ma thôi.

    Rồi mỗi năm khách dần thưa, người ta qua đường thờ ơ với một ông Đồ gia, hinh bóng một quá khứ đa qua, không thể nao có thể níu kéo lại...!

    Tôi nhớ lúc trọ học ở Bồng Sơn, thuộc quận Hoai Nhơn, trong gia đinh Bác Tám Thơm. Hồi đó la năm 1958, Bác Tám khoảng chừng 60 tuổi, để râu dai, trông như một cụ đồ nho, nhưng bác Tám không biết một chữ nho nao, kể cả chữ quốc ngữ.

    Nhưng bác luôn luôn tôn thờ chữ “thánh hiền”. Tôi con nhớ, lịch treo tường có in hai loại chữ Việt va Hán văn ghi ngay tháng dương va âm lịch.

    có lần tôi xé tờ lịch, vo tron vứt vao thung rác. Bác Tám nghiem sắc mặt, vừa cuối xuống lượm tờ lịch vừa nói với tôi: “ Chữ Thánh Hiền không được vo xé, chỉ nen đốt hay để chỗ tôn kính!” Thế đấy,những người trong thời trước chúng ta một vai thập nien, dầu họ không được học, hay đọc chữ “ thánh hiền”, họ đều có chung một tư tưởng tôn thờ chữ nghĩa.

    Ma theo họ, chữ nghĩa ấy la linh hồn của Tam Cương, Ngũ Thường, Tam Tung Tứ Đức.

    Dầu sao thi thời đại củ đa lui xa, nhưng cũng ít ai quay lưng lại với chính quá khứ của minh bằng nha thơ Vũ Đinh Lien cung một vai văn thi sĩ thời tiền chiến sau đó theo “cách mạng”.

    Trở lại mua xuân với bóng dáng ông Đồ gia trong thơ Vũ Đinh Lien, không ai trong chúng ta phủ nhận một hinh ảnh của thời gian giao thoa giữa hai nền văn học.

    Cái mới của văn minh Âu Châu đa đánh bại một nền móng văn hóa bao đời ngự trị tren que hương Việt. Bai thơ “ông Đồ” đa phản ảnh bao sự giằn co, bao hoai niệm va tiếc thương, giống như ta thường tiếc thương mối tinh đầu đa qua trong đời!

    Mỗi năm hoa đao nỡ,
    Lại thấy ông đồ gia
    Bay mực tau giấy đỏ,
    Ben phố đông người qua.

    Bao nhieu người thue viết
    Tấm tắc ngợi khen tai
    Hoa tay thảo những nét,
    Như phượng múa rồng bay.

    Nhưng mỗi năm một vắng,
    Người thue viết nơi đâu?
    Giấy đỏ buồn không thắm
    Mực đọng trong nghien sầu.

    Ông đồ vẫn ngồi đấy
    Qua đường không ai hay
    Lá vang rơi tren giấy
    Ngoai trời mưa bụi bay.

    Hôm nay đao lại nở,
    Không thấy ông đồ xưa,
    Những người muôn năm củ,
    Hồn ở đâu bây giờ?

    Bai thơ không những đa được mọi người khen tặng, nó con được hân hạnh lam bai giảng văn va học thuộc long trong các lớp trung học thời Việt Nam Cộng Hoa.

    Bai thơ va ten tuổi tác giả được lien tục nhắc đi nhắc lại mỗi khi mua xuân trở về với mọi người, nhắc nhở một quá khứ đầy hoai niệm va mang biết bao lịch sử trong văn hóa dân tộc Việt.

    Nhưng chưa có ai trong chúng ta trước đây biết nhiều về cuộc đời va sự nghiệp tác giả bai thơ “ông Đồ”, hay có thể cố tinh không nói đến.

    Vi thế người đời sau ít biết rỏ về Vũ Đinh Lien, một người Cộng Sản, một bồi bút rất có uy tín trong Đảng va trong nền văn học vô sản tại Việt Nam.

    Vũ Đinh Lien, sinh năm 1913 tại phố Hang Bạc Ha Nội. Sau khi đậu tú tai ở trường Pháp College de protectorat ( Trường Bảo hộ tại Thụy Khue, chính la Trường Bưởi, sau đổi thanh Chu Văn An). Ông ta ghi danh học Luật một vai năm rồi bỏ ngang để dạy học tư va lam báo.

    Năm 1946, Vũ Đinh Lien theo kháng chiến trong Hội Văn Nghệ Cứu Quốc Lien Khu 3, gia nhập vao Đảng Cộng Sản năm 1951, dạy học va bien soạn sách giáo khoa cho chế độ!

    Bai thơ “Ông Đồ” được Vũ Đinh Lien sáng tác vao năm 1937, đăng tren báo Tinh Hoa.

    Ngoai ra ông con những bai thơ khác nữa nhưng không nổi tiếng.

    Vi bai Ông Đồ lam cho tiếng tăm Vũ Đinh Lien được vao danh sách những văn thi nhân có hạng, nen khi trở thanh Đảng vien Cộng Sản, ông tiếp tục lấy hơi hám bai thơ nầy lam sườn cho ư tưởng ca tụng “Đảng va Bác” một cách rất ư la ngây ngô va nịnh hót!

    Ta hay xem bai thơ sau đây, họ Vũ dựa vao bai “ông Đồ” để diễn tả “tấm long” theo đảng trung thanh của minh như thế nao:

    Bai thơ “Thủy Chung” sáng tác năm 1977, Tết Đinh Tỵ:

    Năm nay đao nỡ rộ,
    Mừng hội Đảng, Hội Dân,
    Bút ông đồ lại họa
    Những nét chữ đẹp, thân.

    Cờ biển ngập phố phường,
    Canh đao bay thắm đỏ,
    Như cả ngan hoa xuân,
    Nét hoa tren mỗi chữ.

    Thấy trong long say sưa,
    Dừng chân không muốn bước,
    Nghe đọc những vần thơ
    Ngợi khen những nét bút.

    Xuân Cộng Hoa Xa Hội
    Mai đao tươi thắm hoa
    Một nguồn hạnh phúc mới
    Trao ngọn bút dong thơ...!

    Đây la bai thơ tieu biểu của một bồi bút, nó phản ảnh không biện bác được rằng, Vũ Đinh Lien, trước sau cũng chẳng giữ được tiết tháo “kẻ sĩ”như Trần Dần.

    Nha thơ họ Trần đa để lại cho đời mấy câu thơ ngắn cho một giai đoạn bị tu đay, trả giá mấy vần thơ:

    “Tôi bước đi, không thấy phố, không thấy nha,

    Chỉ thấy mưa sa tren mau cờ đỏ...!” TD

    Chưa hết, Vũ Đinh Lien dựa vao thể thơ năm chữ đa thanh công trong bai Ông Đồ, sáng tác nhại theo như thế rất nhiều bai có phong cách tương tự nhưng ư va mục đích ca tụng Đảng cung với “bác” một cách không ngượng ngập gi cả.

    Sau đây la bai ca tụng đầy tính “nâng bi” một cách trân tráo của nha thơ, ma, những người chống Cộng, chống sự kem kẹp thô bạo của tập đoan Cộng Sản trong nước, vẫn hang năm nhắc đến tác giả, nhắc đến bai thơ Ông Đồ ma không nhắc đến những bai khác mang tính “cách mạng cao” la một thiếu sót.

    Bai “Mua Xuân Cộng Sản” dưới đây la một trong những bai ma Vũ Đinh Lien lam theo thể thơ năm chữ nhại theo bai Ông Đồ:

    Một cây đao muôn thuở,
    Năm bốn mua nở hoa
    Một ông đồ bất tử
    Tay với bút không gia.

    Hoa tươi mau sông núi,
    Chữ thắm tinh que hương
    Canh đao và câu đối
    Ngan đời Tết Việt Nam

    Nghiên bút xưa vẫn đợi
    Tự ngan năm bai thơ
    Tự ngan năm câu đối,
    Đảng sáng tác bây giờ

    Nghệ sĩ với ông đồ
    Tinh nước non vô tận
    Như Đảng với bác Hồ
    Hương đất trời Cộng Sản

    Năm nay đao lại nỡ
    Vui người mới hồn xưa
    Một mùa xuân bất tử
    Tươi nét lụa lời ca!

    Trong bài thơ nầy, chúng ta thấy Vũ Đinh Liên không c&ohrave;n là một thi sĩ, tác giả bai thơ ông Đồ ngay nao, không con la một văn nhân đầy sĩ khí như Trần Dần, Phan Khôi... Ma hóa thân thanh bồi bút ca tụng một chế độ khát máu nhất, tan bạo nhất tren Thế giới.

    Những chữ “ muôn thuở, “ngan đời” “vô tận”... lam cho ta cảm thấy xót xa va thương cho chữ nghĩa Việt Nam. Người thi sĩ cảm nhận cái ư nghĩa, cái hay của đất trời, cảm hoai một vai ư thơ va sáng tác..

    Mỗi bài thơ la mang một nét gi khác với bai trước, la xuất thần với ư thơ ...

    Nhưng Vũ Đinh Liên không những đa ngheo nan ư thơ, ngheo nan sáng tác ma con “ôm” lấy cả thể điệu, cả hinh dáng Ông Đồ để lam nhân chứng tieu biểu cho chính minh!

    Dĩ nhiên khi bài thơ Ông Đồ nổi tiếng thi hoan cảnh va không gian thời gian khác với “ông Đồ” trở về lam “cách mạng”.

    Theo họ Vũ, ông Đồ của bai thơ làm cho tên tuổi của minh nổi tiếng khác với ông Đồ “phục vụ Đảng”, đó la ông Đồ mới(?).

    Nhưng không phải một minh họ Vũ, tác giả bai thơ Ông Đồ được Đảng “lột xác” ma rất nhiều nha văn nha thơ tiền chiến cũng bị rơi vao hoan cảnh như thế. Nao la Hoai Thanh, Lưu Trọng Lư, Nguyễn Công Hoan, Hoang Xuân Nhị, Huy Cận, Chế Lan Vien...

    Bồi bút thứ thiệt, trum lên tất cả các bồi bút xưa nay, không ai qua mặt được Tố Hữu với những bai thơ ca tụng Cộng Sản quốc tế va tự nhận lam đệ tử trung thanh.

    Ta hảy xem những đoạn thơ sau đây chứng minh ten đồ đệ họ Hồ phóng bút lam dơ bẩn văn thơ Việt như thế nao:

    Ca tụng Lenin, cho học sinh cấp tiểu học:

    ... Ông Lenin ở nước Nga,
    Ma em đa biết rất la Việt Nam...!
    Khi nghe Stalin chết:

    ... Ông Stalin ơi! ông Stalin
    Trời ơi ông chết đất trời có hay,
    ... Thương cha thương mẹ thương chồng
    Thương minh thương một, thương ông thương mười...!

    Ta hay nghe Xuân Diệu ca tụng:

    Mổi lần tranh đấu gay go,
    Chúng con lại được Bác Hồ tới thăm.
    Nghe lời Bác dạy khuyen răn
    Chúng con ước muốn theo chân của người.

    Trong chiến dịch hô hao đấu tố, Xuân Diệu cao giọng:

    Thắp đuốc cho sáng khắp đường
    Thắp đuốc cho sáng đinh lang đem nay
    Lôi cổ bọn nó ra đây,
    Bắt qui gục xuống, đọa day chết thôi.
    Khi từ trại tập trung về, kẻ viết bài nầy bị tống ra khỏi thanh phố, đến ở vung Đồng Nai lam rẫy. Hang xóm la một anh cựu Trung Sĩ đang lam khuân vác.

    Chiều xuống la anh từ nơi lam việc về nha say lư túy. Vừa đi anh ta vừa hát ngheu ngao những bai hát xen với thơ “tiền chiến”.

    Tuy say nhưng anh ta vẫn cố tinh kéo dai “nhại” những câu thơ Xuân Diệu, cố cho bang dân thien hạ nghe chơi:

    “... Con nai vang không con ngơ ngác nữa em ơi!

    Nó đa thanh trâu chạy húc người...”

    Có hôm anh chang gỏ cửa nha người viết bai nầy, tay cầm chai rượu, hai mắt đỏ bừng, hét vao tai tôi: “Con nai hay con trâu? Tôi cười đáp: “ con nai!” anh chang ôm lấy tôi, đưa chai rượu bắt tôi tu một hốp, rồi nói: “ Trâu cũng có sừng, nai cũng có sừng...

    Mỗi con ngu một cách... xin đừng bỏ nhau!”... Anh Trung Sĩ của chúng ta đó, kẽ sĩ thời nay có bằng một góc hay không?

    Xem thế chúng ta mới hiểu rằng, muốn lam “kẻ sĩ” cho đúng nghĩa chắc chỉ đếm được tren đầu ngón tay.

    Ma nghĩ cho cùng, Trong khung cảnh bị “cải tạo tư tưởng” bị chỉ đạo sáng tác va chế độ “tem phiếu”, thi lam sao kẻ sĩ có thể ngồi xem vợ con chết đói, khư khư giử tiếng tăm cho một ảo tưởng của Khổng Giáo để lại, có mấy ai trọn tinh trọn nghĩa? Nhưng để lam gi nhĩ!

    Ngày nay, khi người ta đa thoát khỏi cái cảnh kem kẹp, ra hải ngoại lam thơ, viết văn; trong khung cảnh tự do như thế, lại có những nha văn nha thơ “thiết tha” tinh nguyện lam “bồi bút” mới la chuyện lạ.

    Xem thế, chúng ta sẽ chẳng có thể nào phân biệt được la, trong hoan cảnh nao thi người nghệ sĩ biến thanh “bồi bút” va trong trường hợp nao thi họ có thể thực hiện đúng“ sĩ khí” để được tiếng thơm muôn đời!

    Lê Tam Anh

Previous. Next

Web Page Traffic Counter
Main office: 3400 S. Jones Blvd. Suite A5 - Las Vegas , NV. 89146. - Tel: (702) 252 6999   Copyright ©2004 songtrendatmy.com - contact us!